Hoàng đế nói, có thể đánh.
Thật ra, vì đại cục, lúc truyền lại lời của hoàng đế Trang Ung còn lược bớt đi mấy từ. Ông cảm thấy có thể không giết mấy người Thi Đông Thành, Thi Hoán, Thi Nguyên Đức, có thể mang cả mấy người đó về Đại Ninh. Ngõ Bát Bộ trong thành Trường An vẫn còn chỗ trống, chỉ là thêm mấy người ở, dù sao đến nay ngõ đó cũng là chuyên dùng cho mục đích này. Với việc khống chế Điệu quốc mà nói, người hoàng tộc Thi gia không chết, bị giam giữ ở thành Trường An là một chuyện tốt.
Kỳ thực hoàng đế Đại Ninh nói là, con cái trong nhà phạm lỗi cũng không đánh chết, biết sai là tốt rồi, nhưng nếu con nhà người khác khi dễ con của mình, vậy thì không được, có thể đánh chết chẳng nương tay.
“Ngươi đã là hoàng đế Điệu quốc rồi.” Trang Ung nhìn về phía Thi Đông Thành: “Cảm tạ ngươi tự ngồi lên hoàng vị, vì thế ngươi có thể không chết, trước khi đến ngõ Bát Bộ thành Trường An còn phải làm phiền ngươi viết một bản chiếu thư, nói cho bách tính Điệu quốc biết kể từ nay về sau bọn họ chính là con dân của Đại Ninh, bớt đi chút chuyện chém giết, ngươi cũng coi như công đức vô lượng.”
Thi Đông Thành đột nhiên ngẩng đầu, muốn nói ta không, nhìn thấy ánh mắt của Trang Ung bèn không dám nói ra nữa.