Ngày thứ nhất, trên người Thẩm Lãnh có thêm mười bảy vết thương.

Ngày thứ hai, trên người Thẩm Lãnh có thêm ba mươi hai vết thương.

Ngày thứ ba, vết thương trên người Thẩm Lãnh nhiều không đếm được.

Ngày thư tư, Thẩm Lãnh muốn ngẩng đầu lên nhìn con chim sẻ đang kêu đậu trên gốc cây trước cửa cung, nhưng đầu không nhấc lên nổi. Hắn xác định cổ không gãy, chỉ là bốn ngày nay có người không muốn hắn chết nhưng cũng chỉ đổ cho hắn uống chút nước và cháo lỏng, lấy đâu ra sức lực. Đừng nói là ngẩng đầu, đến đánh rắm một cái cũng không nổi. Vết thương trên người quá dày đặc, vì thế cũng như là cả người đều đau, nhưng không thể so được với đau đầu.

Mọi thứ hắn nhìn thấy bắt đầu mơ hồ, Thẩm Lãnh nghĩ có phải mơ hồ đến cực hạn, rồi hắn sẽ nhìn thấy một thế giới khác hay không?