Ngoài cổng chính hoàng thành là một quảng trường rộng. Vào những ngày quan trọng nơi này sẽ tổ chức đại hội, hoàng đế sẽ ở trên lầu hoàng thành vẫy tay chào bách tính, bách tính sẽ cúi đầu hành đại lễ hô vạn tuế, không cần biết là quỳ hay phải quỳ, đều cảm thấy đây là chuyện thiên kinh địa nghĩa. Bách tính đối với thần là kính sợ, đối với hoàng đế cũng là kính sợ. Hoàng đế với thần tiên, đương nhiên là hoàng đế lợi hại hơn một chút, bởi vì thần tiên không thường tại, còn hoàng đế thì lúc nào cũng ở đây. Lão hoàng đế thoái vị, tân hoàng đế đăng cơ, hoàng đế đổi người vẫn là hoàng đế. Có nhiều lúc, với bách tính mà nói, họ không hề có khái niệm hoàng đế là ai, chỉ có hoàng đế mới nghĩ đến hai chữ này, vì thế có tay bịp bợm giang hồ nói hắn ta là Tử Vi chân chính hạ phàm cũng sẽ có ngư dân ba vái chín lạy. Bọn họ cảm thấy bản thân mình hèn mọn, trước mặt hoàng đến nên quỳ xuống, hoàng đế cảm thấy mình tôn quý, cho nên Thi Đông Thành ngồi ngay ngắn như tượng tạc trên đài cao vừa mới được xây dựng cảm thấy người dưới mắt y, cho dù là ai cũng nên quỳ xuống. Bao gồm cả người Ninh trong đêm khuya một mình xuyên qua đường lớn vắng tanh bước vào chốn cấm quân trùng trùng này, cũng nên quỳ xuống. Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương