Thạch Phá Đang phái thám báo ra ngoài, không phải để do thám động tĩnh của Điệu quốc mà là để nghe ngóng Mạnh Trường An. Gã đã sớm nghe đến tên người này, nghĩ rằng người này hẳn là cũng từng được nghe tên của mình rồi mới phải. Quân nhân từ trong cốt tủy đã có chí khí không chịu thua, sau khi bị Mạnh Trường An ném ra ngoài ở Nha Thành gã lại càng không phục, không thể thua cả ở trong việc lãnh binh nữa. Sau khi công phá được Trần Huyện, thám báo do gã phái đi đã trở về, Thạch Phá Đang vội vàng cho thám báo vào hỏi han tiến độ của Mạnh Trường An, suốt quãng đường này gã vững vàng thẳng tiến, nghĩ rằng đã sớm bỏ xa Mạnh Trường An ở phía sau rồi mới phải. “Không... không đuổi kịp.” Vẻ mặt thám báo hơi xấu hổ: “Hỏi thăm được Mạnh Trường An đã công phá thành Dã Thủy, thuộc hạ liền dẫn người nhanh chóng đuổi đến thành Dã Thủy, nhưng khi đến nơi thì đại quân của Mạnh Trường An đã sớm rời đi rồi, chúng thuộc hạ lại đuổi theo thêm mười mấy dặm vẫn không thấy bóng người, khoảng cách xuất phát đã quá xa rồi, chỉ có thể trở về.” Sắc mặt Thạch Phá Đang hơi tái đi: “Liệu có khả năng là bị chúng ta bỏ lại phía sau rồi không? Các ngươi không đi về phía sau xem sao?” “Tướng quân... thành Dã Thủy đã ở phía trước chúng ta vài trăm dặm.” Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương