Đến buổi trưa, quân đội Điệu quốc từ các châu huyện phụ cận đều lần lượt tập kết ngoài đô thành. Thi Đông Thành cũng đã phái người đi bắc cương, triệu tập biên quân bắc cương tinh nhuệ nhất trở về, y biết trận chiến này nhất định không dễ dàng, nhưng y sẽ không từ bỏ.
Không tìm thấy Thẩm Lãnh, nhưng đối với y chuyện này đã không còn quan trọng, quan trọng là hiện tại y đã hoàn toàn lĩnh ngộ được tác phong của Đại Ninh, nhất định sẽ không vì khẩn cầu của ngươi mà thay đổi. Vẫn là câu nói ấy, trên đời này không nhiều người không nói đạo lý, hoàng đế Đại Ninh là một, hoàng đế Hắc Vũ cũng là một.
Đô thành Điệu quốc vốn có mấy vạn cấm quân, hơn nữa quân đội và dân dũng từ châu huyện phụ cận chạy đến tiếp viện, trong lúc vội vàng cũng tập hợp được một đội ngũ gần mười vạn người, chỉ cần y kiên trì thủ mười lăm ngày, đội ngũ chi viện từ bắc cương và đông cương có thể giết tới, quân đóng ở các nơi cũng sẽ lần lượt tới. Đúng như Võ Liệt nói, Điệu quốc tuy không phải là một nước mạnh về quân sự nhưng trong lúc nan nguy, vận hết quốc lực cũng có hàng trăm vạn.
Bây giờ chỉ có chút vấn đề, quân Ninh chặt ngang eo giết vào, quân đội từ chỗ quân Ninh về phía tây không dễ điều động, dù có điều những quân đội ấy về cũng khó lòng đến kịp. Có lẽ các quân ở phía nam sẽ về sớm hơn biên quân bắc cương. Quân đội đóng ở các châu quận phía nam Điệu quốc đã nhiều năm không biết tới chiến tranh, đối chiến với chiến binh như hổ sói của Đại Ninh e rằng chỉ có một phần nắm chắc.
Ngự thư phòng, Thi Đông Thành chậm bước đi đi lại lại trong phòng, sắc mặt cực kém.