Đám người thượng thư lệnh để mặc Thi Đông Thành một bên, vội vã tới hoàng cung. Giờ khắc này sắc mặt Thi Đông Thành đã xám như tro tàn. Vốn dĩ hoàng đế không có gì đáng ngại, thuốc mỗi ngày đều đưa vào chỉ khiến cho ông ta không tỉnh táo, dừng thuốc mấy ngày đại khái sẽ khôi phục bình thường, thuốc này không phải là độc, dùng trong thời gian dài mới khiến người ta gặp vấn đề lớn. Thi Đông Thành đỡ Võ Liệt dậy đi ra ngoài, đi đến cửa quay đầu lại nhìn Thẩm Lãnh: “Có những lúc, một người trở thành một cây kim thép không chịu uốn cong, là bởi khi còn là cành lá hương bồ, người đó đã bị đè ép quá nhiều. Ta đã từng không ngừng khuất phục trước áp lực, lần này sẽ không thế nữa.” Thẩm Lãnh lắc đầu: “Ta chưa từng có cảm giác mà ngươi nói, từ trước tới giờ ta đều tương đối cứng rắn.” Thi Đông Thành hung hăng trợn mắt nhìn hắn một cái, sau đó cùng với Võ Liệt ra khỏi tiểu viện. Tẩm cung hoàng đế. Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương