Lâm Lạc Vũ nhìn Thẩm Lãnh lại còn có tâm trạng phơi nắng, không khỏi bất đắc dĩ lắc đầu. Hoàng đế Nam Lý quốc Triệu Đức cũng là gương mặt bất đắc dĩ, cùng là tù nhân, cớ gì không cùng mệnh. Tiểu viện bỏ trống hẻo lánh trong cung này trở thành nơi an dưỡng của Thẩm Lãnh, chẳng qua là hắn vẫn giữ thói quen suốt bao năm, mỗi ngày đều đánh quyền, chạy bộ, đọc sách, tắm nước lạnh xong lại nằm dài trên cái ghế mà hắn đặc biệt kêu Lâm Lạc Vũ tìm cho mình để tắm nắng, quy luật như một lão già. “Vừa rồi Thi Đông Thành phái người đến mời ngươi, vì sao không đi?” “Y đến tìm ta, chính là có chuyện muốn cầu cạnh ta, vì sao ta phải đi?” Thẩm Lãnh nhắm mắt lại trả lời một câu, đưa tay nhấc ấm tử sa để bên cạnh lên uống một ngụm, ấm trà vừa đúng vị trí, căn bản không cần mở mắt. Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương