Đô thành Điệu quốc, hoàng cung. Nội thị lại vào đưa thuốc cho hoàng đế Thi Hoàn, không lâu sau từ bên trong truyền ra tiếng bát bị hất vỡ, tiếng quát mắng tức giận của hoàng đế. Thi Đông Thành đứng trước cửa giơ tay móc móc lỗ tai, dường như có hơi phiền chán, y nghiêng đầu nhìn, đứng bên cạnh y là một hàng nội thị xếp hàng chữ nhất bưng bát thuốc. Y chỉ vào trong, nội thị thứ hai bưng bát thuốc tiến vào, dường như Thi Đông Thành đã mất kiên nhẫn, vẫy vẫy tay với thuộc hạ đứng cách đó không xa, mấy tên thân tín do y an bài bên cạnh hoàng đế thay cho cấm vệ bèn đi vào, tiếng quát mắng của hoàng đế càng lúc càng lớn. Một đám triều thần đứng ở chỗ xa hơn một chút chỉ biết nhìn nhau, Thi Đông Thành ra vẻ khó xử cười cười: “Phụ hoàng chỉ cần nhìn thấy là thuốc ta đưa nhất định sẽ ném vỡ, có nói thế nào thì ta cũng là nhi tử của người, thế mà người lại ghét ta đến mức ấy.” Y với tay về sau, nhấc một bát thuốc trên khay gỗ của nội thị, nhìn nước thuốc xanh sẫm, trầm mặc giây lát rồi uống cạn. “Thuốc ta đều sẽ uống một chén, nếu như có người nguyện ý thay ta thử thuốc, sau này ta có thể không tới đây nữa.” Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương