Đêm khuya tĩnh lặng, hoàng đế Nam Lý quốc Triệu Đức thật sự là không ngủ được, nhìn Thẩm Lãnh ở bên kia cũng không ngủ được, không nhịn được hỏi một câu: “Cái gọi là đại quốc, là có thể muốn làm gì thì làm sao?” Thẩm Lãnh nhìn ra ngoài cửa sổ, gật gật đầu: “Phải.” Triệu Đức không nhịn được lại hỏi: “Vậy duy trì chính nghĩa công lý, an thiên hạ dân tâm mà đại quốc từng tuyên bố, chỗ nào có chuyện bất công bất chính là đại quốc sẽ trực tiếp can thiệp, những điều này đều là nói nhảm?” Thẩm Lãnh ngẫm nghĩ, gật đầu: “Phải.” Triệu Đức thở dài: “Quả nhiên Lâm Việt chính là bị giết quốc như vậy.” Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương