Tất cả mọi người đều đờ đẫn, sợ hãi, không biết làm sao. Thái tử Thi Trường Hoa nhìn nhìn lỗ máu trên ngực lại nhìn Thẩm Lãnh, thò tay ra dường như muốn túm lấy cái gì đó, nhưng sức lực lại mất đi nhanh chóng, cuối cùng chưa túm được gì đã mềm nhũn ngã xuống. Thẩm Lãnh ném cái cung trong tay qua một bên, nghĩ dùng đao vẫn sảng khoái hơn một chút, nhưng nếu có thể đeo đao vào thì đâu còn cần nhiều chuyện như vậy. Hắn nhìn về phía Thi Đông Thành nháy mắt, hàm nghĩa trong ánh mắt là ngươi còn không động thủ? Thi Đông Thành bất chợt kịp phản ứng, tuy rằng cũng chưa từng thương nghị gì với Thẩm Lãnh, nhưng y cũng không phải kẻ ngu ngốc, y còn thông minh hơn thái tử Thi Trường Hoa nhiều, nếu không thì cũng sẽ không thể chống đỡ nổi một phiếu hào Dương Thái khổng lồ như vậy ở nơi đất khách quê người. “To gan! Bắt lại cho ta!” Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương