Đô thành Điệu quốc.

Hoàng cung.

Hoàng đế Thi Hoán xoa xoa đầu lông mày, chịu đựng trận lải nhải của con trai mình. Vốn dĩ trước nay ông ta đều không nghĩ thái tử là một đứa trẻ khiến người khác phiền chán, mặc dù tài học phẩm thức kém hơn bản thân ông ta không ít, nhưng trong các triều thần cũng rất có nhân vọng, tương lai kế thừa ngôi vị hoàng đế cũng sẽ không có trắc trở gì. Ông ta đã cai trị Điệu quốc tốt như vậy, sau khi thái tử lên ngôi làm một quân chủ nhân đức là đủ rồi.

Về phần lục hoàng tử Thi Đông Thành thì cứ ở lại Đại Ninh đi, để cho Đại Ninh từng giờ từng phút cảm nhận được lòng kính sợ và thần phục của Điệu quốc. Ông ta biết đứa con trai này cũng không phải một người khiến ông ta bớt lo, nghĩ tương lai sau khi thái tử lên ngôi đại cục đã định, Thi Đông Thành cũng đừng hi vọng nữa.

Thái tử vẫn đang nói, thậm chí đã bắt đầu mắng chửi, lại càng bộc lộ khí độ mà một vị thái tử không nên có, hoàng đế vẫn lựa chọn tha thứ cho sự vô lễ của thái tử, dù sao hắn vừa mới ngàn dặm xa xôi từ đông cương chạy về. Nhìn dáng vẻ bụi bặm mệt mỏi này của con trai, ông ta cũng có chút đau lòng.