Lần trước lúc từ thành Tiên Lai đến thành Tiểu Chiêu, Thẩm Lãnh vẫn chưa phát hiện thấy có chỗ nào không ổn, Võ Liệt và Ngạn Thừa Lễ hai người sau khi gặp mặt biểu hiện có chút thân thiện, nhìn giống như là bạn cũ nhiều năm không gặp vậy. Mà trên thực tế hai người kia quả thật được coi là đồng môn, vốn nên thân cận, nhưng hiện giờ lại đứng ở trận doanh khác nhau.
Hoàn cảnh khác nhau đã tạo thành lối suy nghĩ khác nhau của con người. Có người nói giang sơn dễ đổi, thật ra đây là một câu rất vô nghĩa, giang sơn không dễ đổi, bản tính cũng không khó dời.
Bao nhiêu người hùng tâm tráng chí muốn thay đổi tất cả, nhưng trên thực tế, mỗi người đều sẽ bị hoàn cảnh thay đổi.
Võ Liệt ở bắc cương, gần như hàng năm đều khai chiến cùng người Cầu Lập, mỗi trận chiến tất bại, mỗi lần chiến tranh có thư sinh yếu đuối nhúng tay chỉ huy đã chết bao nhiêu binh lính vô tội? Hắn ta bất mãn với giám quân chế, dẫn đến hắn ta nghiêng về phía Thi Đông Thành.
Mà bên đông cương này thì khác, thành Tiểu Chiêu tuy cũng là biên thành nhưng cuộc đối kháng với người Nam Lý giống như chơi đồ hàng hơn, không, vốn dĩ là chơi đồ hàng, người của hai bên đều biết rõ ai cũng sẽ không ra tay thật sự, đơn giản là diễn trò cho đẹp một chút mà thôi. Bên phía triều đình Điệu quốc muốn một chiến tích, thành Tiểu Chiêu trải qua hơn mười trận chiến mà không bị phá, đây cũng là chiến tích, mà bên phía người Nam Lý muốn lại là một thái độ cho người Cầu Lập nhìn, thái độ rõ ràng chính là hoàn thành nhiệm vụ.