Cuối cùng đội ngũ cũng đã tới biên cảnh hai nước, trước đó Lâm Lạc Vũ cũng đã phái người về thông báo, cho nên tướng quân Điệu quốc Võ Liệt đã dẫn theo đội ngũ xếp thành hàng chờ đợi ở bên ngoài thành Tiểu Chiêu, đao thương như rừng, chiến giáp như mây, mà bên Nam Lý quốc cũng đã có quân đội hơn hai vạn trận địa sẵn sàng đón quân địch.

“Thẩm tướng quân.” Lão thượng thư Nam Lý quốc Hách An Lai đánh liều tới bên cạnh Thẩm Lãnh, cười xòa nói: “Hiện giờ bệ hạ đã hoàn toàn đưa Thẩm tướng quân các ngươi đến biên cảnh, chúng ta cũng đã an tâm, sau khi Thẩm tướng quân trở về tĩnh dưỡng đầy đủ, chúng ta cũng không tiện tiễn thêm nữa... Là lúc để cho chúng ta cung nghênh bệ hạ trở về rồi chứ, ngươi yên tâm nhủ người nhiều, người nhất định sẽ thân thiện với Đại Ninh nhiều hơn.”

Lão vươn tay ra, tùy tùng bên cạnh lập tức đưa cái hộp đang bưng đưa cho lão, Hách An Lai hai tay đang cầm hộp đưa cho Thẩm Lãnh: “Sứ thần của Đại Ninh chết trong thành Thịnh Thổ, tuy nói không liên quan đến bệ hạ, đều là người Cầu Lập ở giữa làm khó dễ, nhưng bệ hạ vẫn luôn áy náy trong lòng, những thứ này là một chút tấm lòng của bệ hạ, vẫn phiền tướng quân chuyển giao cho gia quyến của sứ thần Đại Ninh.”

Lão mở hộp gỗ ra, bên trong là một hộp đầy ắp trân châu, viên nhỏ nhất cũng lớn cỡ nhãn cầu, viên lớn nhất nhìn to như trứng chim. Nam Lý ba mặt giáp hải, nhưng dù như vậy nếu muốn kiếm ra trân châu quy cách như thế cũng rất không dễ, mấy thứ này nói vô giá cũng không quá.

Thẩm Lãnh nhận lấy hộp đưa cho Vương Khoát Hải: “Đồ thì ta nhận.”