Thượng thư lệnh Nam Lý quốc Hách An Lai đã hơn sáu mươi tuổi, vốn đã được hoàng đế Triệu Đức chấp thuận cáo lão hồi hương, chủ yếu cũng là bởi vì lão và đa số người trong triều chính kiến không hợp nên dứt khoát không quản gì nữa cả, hoàng đế cho lão hồi hương về quê nhà tu dưỡng, nhưng bởi vì chuyện hoàng đế bị bắt, trong cung phái người đi mời lão, vị lão nhân này lại không thể không quay về.
Lúc trước khi sứ thần người Ninh tới, lão là một trong số ít triều thần khuyên bảo hoàng đế phải kết giao hữu hảo với người Ninh, khổ nỗi tuy lý lịch uy vọng đều đủ nhưng đại bộ phận văn võ trong triều đều sợ người Cầu Lập, lão cũng một cây làm chẳng nên non.
Hiện giờ thái hậu, hoàng hậu thật sự không còn ai có thể dùng, đành phải mời lão về, đi theo sau đội ngũ của Thẩm Lãnh bọn họ, giống như một người cha già hộ tống con của mình đi xa, có chút lực bất tòng tâm, lại khiến người khác cảm thấy lão đáng thương.
Cho nên Thẩm Lãnh cũng không có làm khó lão, biết thái độ của lão đối với Đại Ninh có chút thân thiện, ngược lại cũng có vài phần thiện cảm với lão nhân này.
“Thẩm tướng quân à, ngươi xem bệ hạ thân thể vốn đã yếu, lại bị kinh sợ, chi bằng đổi một chiếc xe ngựa tốt một chút?”