Sau khi La Bộ Thành cưỡi ngựa rời khỏi đường Phú Ninh trong lòng hoảng sợ đến mức hoàn toàn không khống chế nổi, hắn ta không ngờ có một ngày mình sẽ chật vật như thế, hình dáng của người Ninh trẻ tuổi kia giống như chui vào trong đầu mình vậy, không ném đi được, khuôn mặt ấy, hóa thành bộ dạng ác ma tới tới lui lui cắn xé linh hồn của hắn ta.

Hắn ta đột nhiên ghìm ngựa, quay lại liếc nhìn về phía đường Phú Ninh, cảm giác tim mình sắp nhảy vọt ra khỏi cổ họng, hắn ta giơ tay lên sờ cổ mình một chút, máu dính lên tay, một đao trước đó ở ngay chỗ cổ họng hắn ta, phát lực một chút xíu thôi là có thể tiễn hắn ta vào địa ngục.

Nhưng đây không phải chuyện khiến hắn ta khó chịu nhất, khó chịu nhất là câu người Ninh kia nói.

Rốt cuộc mình nên làm thế nào?

Nếu quả thật dẫn Nguyên Hạo và Lý Phúc Bằng đến, với bản lĩnh của người Ninh kia giết hai người bọn họ gần như không có vấn đề lớn, nhưng mà, người Ninh kia thật sự sẽ bỏ qua cho mình sao? Hơn nữa nếu Nguyên Hạo và Lý Phúc Bằng chết ở trong thành Thịnh Thổ, người Cầu Lập tất nhiên sẽ không để yên, đến lúc đó thì mình nên ứng đối như thế nào? Nếu người Cầu Lập ép hoàng đế giết hắn ta, sợ là hoàng đế cũng không bảo vệ hắn ta được.