Người đi theo Thẩm Lãnh lâu đều biết thói quen của Thẩm Lãnh, đó chính là cực kỳ chú trọng tác dụng của bản đồ, mỗi khi đến một nơi, Thẩm Lãnh đều sẽ cho người vẽ ra địa hình chung quanh. Hiện giờ ở thủy sư có mấy người là người do Trang Ung đặc biệt sắp xếp bảo tồn những bản đồ giản lược này, chi tiết hóa dựa theo bản vẽ đơn giản do Thẩm Lãnh vẽ lại. Mà Đỗ Uy Danh Cổ Lạc bọn họ cũng đã quen mang theo than bút và sổ trên người, lúc chiều cũng đã điều tra rất rõ ràng tình hình mấy con đường chung quanh đại lao Hình bộ và Hồng Tân Lâu. “Đại lao Hình bộ sát góc đường, có ba hướng có thể lui.” Lúc chiều Cổ Lạc tới nhà Cao Khoát Vân tìm Thẩm Lãnh hội báo, tuy rằng nhìn có chút mỏi mệt nhưng cặp mắt kia vẫn rất sáng. Gã bằng lòng và cũng thích đi theo Thẩm Lãnh làm việc, đi theo tướng quân làm việc gọn gàng mà linh hoạt, cũng rất thích. “Nhưng mà, nếu theo đường cái rút lui theo hai phương hướng này sẽ rất dễ bị quân đội chi viện của Nam Lý quốc ngăn chặn, cách ba con đường chính là đại doanh cấm quân thành Thịnh Thổ, thuộc hạ đã hỏi thăm, cấm quân tám ngàn, nghe nói là quân đội tinh nhuệ nhất Nam Lý.” Lúc nói chuyện, Cổ Lạc vẫn quen tự xưng là thuộc hạ. Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương