Lâm Lạc Vũ hỏi Thẩm Lãnh: “Tại sao phải như vậy?” Thẩm Lãnh hỏi lại: “Tại sao tỷ hỏi tại sao?” Trong lúc nhất thời Lâm Lạc Vũ không biết trả lời thế nào, bởi vì nàng ta phát hiện câu Thẩm Lãnh hỏi quả thật mình không thể trả lời. Lần này nàng ta đi theo tới, chỉ là hiệp trợ, mà Thẩm Lãnh đưa ra quyết định gì tất nhiên không cần trưng cầu ý kiến của bất cứ người nào, cho nên nàng ta vốn chỉ là tò mò, sau khi Thẩm Lãnh hỏi nàng ta liền có chút phẫn nộ. Bởi vì nàng ta nghĩ mối quan hệ của mình và Thẩm Lãnh đã là tỷ đệ, nàng ta hỏi một câu thì làm sao? “Là vì tỷ cảm thấy ta quá tàn nhẫn? Hay là tỷ cảm thấy ta quá vọng động?” Khi Lâm Lạc Vũ còn chưa phát hỏa thì Thẩm Lãnh đã giải thích: “Người Nam Lý là nể mặt tiền, chứ không phải Thi Đông Thành, cho dù chúng ta cho hắn một món bạc, đến cuối cùng người của chúng ta cũng chưa chắc sẽ quay lại, sau đó còn bị người Nam Lý cười nhạo chúng ta ngu xuẩn cỡ nào.” Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương