Thời gian hai ngày trôi qua rất nhanh, tướng quân Điệu quốc Võ Liệt tìm về một ít xe ngựa mời Thẩm Lãnh bọn họ ngồi xe đi, mấy ngàn tinh nhuệ Điệu quốc hộ tống bọn họ đi biên thành thành Tiểu Chiêu. Mối quan hệ của Điệu quốc và Nam Lý quốc cũng không thân cận, Nam Lý là nước phụ thuộc Cầu Lập, tuy rằng so sánh mà nói nhỏ yếu hơn Điệu quốc không ít, nhưng nếu Điệu quốc dụng binh với Nam Lý thì Cầu Lập cũng sẽ không ngồi yên không quan tâm, Cầu Lập dụng binh với Điệu quốc, Nam Lý cũng sẽ xuất binh kiềm chế một bên.
Thành Tiểu Chiêu là nơi hiểm yếu Điệu quốc và Nam Lý đánh trận nhiều lần, chỉ cần người Cầu Lập tiến công Điệu quốc, người Nam Lý tất nhiên cũng sẽ vây công thành Tiểu Chiêu, nhưng mà cho đến nay, vây công không dưới mấy chục lần, thành Tiểu Chiêu chưa bao giờ bị công phá.
Người Nam Lý cũng không phải kẻ ngốc, bọn họ chỉ cần chế trụ binh lực đông cương Điệu quốc là được, không cần thật sự đụng đến quốc lực của nước mình.
Binh lực của cả Nam Lý quốc cộng lại cũng chỉ gần bằng binh lực đông cương Điệu quốc, làm cho biên quân đông cương Điệu quốc không thể gấp rút tiếp viện bắc cương, cho dù người Nam Lý là làm xong chuyện bọn họ nên làm, bên phía người Cầu Lập cũng dễ ăn nói.
Thành Tiểu Chiêu quy mô rất lớn, sau thành chính là trục đường đông tây Điệu quốc, theo trục đường này có thể chạy thẳng đến đô thành Điệu quốc, cho nên thành Tiểu Chiêu tất nhiên là trọng binh gác. nơi này có Dũng Tự doanh được xưng là biên quân đông cương mạnh nhất Điệu quốc, cộng thêm biên quân các nơi, tổng binh lực đông cương không dưới mười vạn.