Thẩm Lãnh hạ lệnh đội ngũ ở thành Tiên Lai nghỉ ngơi và hồi phục hai ngày, dù sao người mang đến cũng vết thương chồng chất, nếu đi đường nữa thì thật sự sẽ xảy ra vấn đề lớn hơn nữa. Ngày hôm sau Trần Nhiễm, Đỗ Uy Danh mấy người bọn họ vết thương không nặng đã chạy ra ngoài đi dạo. Thẩm Lãnh ở lại viện tử của châu phủ đại nhân nghỉ ngơi, đặc biệt căn dặn vài câu hôm nay sẽ không gặp khách, muốn ngủ ngon một giấc, nhưng đâu có ngủ được.

Lâm Lạc Vũ trả lại quyển sổ kia cho hắn, Thẩm Lãnh liền vạch vạch vẽ vẽ tên mấy huynh đệ bỏ mình, trịnh trọng nghiêm túc.

Lâm Lạc Vũ ngồi bên cạnh nhìn hắn, xác định thêm một bước nam nhân trên thế giới này không giống nhau, mà người mình thích hoàn toàn không quang minh, y liều mạng tranh giành vì ngôi vị hoàng đế, không phải một loại hình với thứ mà Thẩm Lãnh liều mạng tranh giành.

Thẩm Lãnh gập sổ lại bỏ vào túi da đeo ở thắt lưng, vỗ vỗ, sau đó thở ra một hơi thật dài.

Y quan đến thay thuốc cho Thẩm Lãnh, Lâm Lạc Vũ tránh đi, quay đầu lại liếc nhìn, trong khoảnh khắc cửa đóng lại đã nhìn thấy những vết thương chằng chịt trên lưng Thẩm Lãnh, vì thế trong lòng không khỏi nhói đau một chút, cũng rung động một chút.