Lâm Lạc Vũ đỡ Thẩm Lãnh đi lên phía trước mấy bước, nam nhân cường tráng tên là Lệ Đoạn mà Diệp Khai Thái phái đến đi qua giơ tay ra muốn cõng Thẩm Lãnh lên, Lâm Lạc Vũ nhìn hắn ta một cái, nhường ra vị trí, bởi vì nàng ta nhìn ra được sự áy náy và khâm phục trong mắt Lệ Đoạn. Trước đó lúc Thẩm Lãnh bảo Đỗ Uy Danh và Cổ Lạc đi trước, Lệ Đoạn không chút do dự dẫn người lao xuống không hề quay đầu lại. Hắn ta không quen nhìn dáng vẻ không coi ai ra gì này của Thẩm Lãnh, nghĩ cho hắn chết thì cũng chết rồi, là bản thân hắn muốn ở lại, cũng không phải là người khác ép buộc, sau khi mình về cùng lắm là bị đạo phủ đại nhân mắng một trận mà thôi. Thậm chí hắn ta còn nghĩ, Thẩm Lãnh chẳng qua làm làm ra vẻ mà thôi, chỉ sợ sau khi bọn họ xuống núi không bao lâu là Thẩm Lãnh sẽ đuổi kịp rồi. Nhưng lúc Đỗ Uy Danh và Cổ Lạc quyết định giết trở lại, hắn ta nhìn thấy Thẩm Lãnh lại dũng mãnh cam nguyện chịu chết vì thủ hạ như vậy, hắn ta thật sự rất áy náy, quân nhân công nhận quân nhân, là ở trên chiến trường. Đỗ Uy Danh đi qua một tay đẩy hắn ta ra, cõng Thẩm Lãnh lên: “Tướng quân, chúng ta đi.” Thẩm Lãnh cười, cảm giác có chút hạnh phúc. Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương