Trên người Thẩm Lãnh có một lớp nhuyễn giáp, thê tử của Trang Ung tự tay chế tác, hoàn mỹ và còn cứng rắn, chế tạo cũng rất kín kẽ, đao kiếm bình thường không thể gây thương, nhưng cung thiết thai của Nguyên Thanh Loan lực độ quá lớn, phá giáp tiễn lại quá sắc nhọn và tốc độ xoay tròn còn rất nhanh, ngay cả cự thuẫn của Vương Khoát Hải cũng có thể xuyên thủng, nhuyễn giáp của Thẩm Lãnh tất nhiên cũng không ngăn được.

Nhưng mũi tên bình thường muốn hoàn toàn bắn xuyên nhuyễn giáp cũng không phải chuyện dễ. Một đám binh sĩ của Sát Kỳ doanh Cầu Lập bưng liên nỏ bắn trúng Thẩm Lãnh ít nhất 6-7 mũi tên, tên nỏ trên cơ bản đều bị nhuyễn giáp ngăn cản, tên nỏ giống như phá giáp tiễn, nhưng lực độ thua xa cung thiết thai.

Dù vậy, trên người Thẩm Lãnh cũng máu chảy ào ào, tên nỏ không bắn thủng không có nghĩa là không thể đâm hắn bị thương, chém giết liên tục khiến trên nhuyễn giáp cũng đã vết thương chồng chất.

Phập một tiếng, binh lính Sát Kỳ doanh tới gần Thẩm Lãnh bị Thẩm Lãnh một đao chém rụng đầu, trong huyết vụ Thẩm Lãnh giống như một con dã thú lao thẳng đến Nguyên Thanh Loan.

Nguyên Thanh Loan lui về sau mấy bước, 6-7 thân binh ở sau lưng ả hét lên xông về phía Thẩm Lãnh. Giờ này khắc này Thẩm Lãnh đã lâm vào tuyệt cảnh, chỉ có liều chết chiến một trận, hắc tuyến đao của hắn bắn ra một luồng sáng, dưới ánh lửa chiếu rọi ánh đao kia giống như hắt máu, cổ họng của hai tên binh lính Sát Kỳ doanh gần như trước sau bị cắt đứt, trong lỗ hổng cắt ra máu tuôn như suối, văng lên khắp người Thẩm Lãnh.