Bầu không khí quỷ dị bắt đầu tràn ngập, làm cho cuộc giết chóc này trở nên có chút ma huyễn.

Khoảng cách của song phương từ đầu đến cuối cũng không quá xa, 20-30 mét mà thôi, người của hai bên nghiêng ngả lảo đảo đi chậm rì rì, ai cũng đuổi không kịp ai, sau khi đến cực hạn thì đều không thể không dừng lại nghỉ ngơi. Mắt thấy mặt trời từ phía đông đến phía nam lại đến phía tây, người Cầu Lập muốn nghỉ ngơi thêm một lát nữa một lấy tinh thần đuổi theo giết sạch người Ninh. Thẩm Lãnh bọn họ làm sao lại cho người Cầu Lập cơ hội như vậy, chỉ cần bọn họ vẫn còn đi, người Cầu Lập sẽ không thể không đi theo, ai cũng đừng mong dừng lại.

Màn đêm buông xuống, tất cả mọi người bị bóng tối bao phủ, s đêm âu trong rừng có vẻ càng tối đen hơn nữa, giống như phần tối màu nhất bên trong bức tranh thuỷ mặc vậy.

Thẩm Lãnh cố ép bản thân mình ăn một ít gì đó, tựa vào một tảng đá, toàn thân giống như mệt rã rời, với tố chất cơ thể của hắn mà còn mệt thành như vậy, có thể nghĩ được những người khác sẽ như thế nào.

Sau khi trời tối cuối cùng cũng kéo giãn khoảng cách ra xa, nhưng xuống núi ngay trong đêm cũng không thực tế, không có đường, không biết bước tiếp theo liệu có là vực thẳm hay không.