Trong đội ngũ chiến binh Thẩm Lãnh là tướng quân, linh hồn của một kỳ chiến binh, hắn và Thạch Phá Đang khác nhau. Lúc Thạch Phá Đang xung phong thì thân binh nhất định phải bảo vệ hai bên cánh cho gã, đây là quân lệnh của gã, nếu có người bất tuân sẽ bị nặng phạt, thậm chí là xử tử, nhưng Thẩm Lãnh chưa từng có yêu cầu như vậy, nếu hắn có thể bảo vệ thủ hạ của mình thì sẽ không để cho thủ hạ bảo vệ hắn. Trước kia hắn nói mình không phải một binh sĩ điển hình, sau này hắn cũng không phải một tướng quân điển hình.
Nhưng chính bởi vì như thế, vào thời khắc sinh tử, các thân binh từng người từng người nhào lên dùng tấm lưng của mình đỡ tên cho Thẩm Lãnh càng làm người khác rung động, Thẩm Lãnh muốn ngăn cản, nhưng căn bản là không thể nào ngăn được.
Vương Khoát Hải còn đang chạy ở phía sau hắn, có thể nhìn ra được gã rất đau cho nên mặt cũng méo mó, nhưng mỗi lần Thẩm Lãnh quay đầu lại nhìn gã, gã đều sẽ trưng ra nụ cười hàm hậu mang tính thương hiệu.
Cuối cùng cũng lao vào trong rừng, uy lực của mũi tên lông vũ của truy binh ở phía sau liền trở nên nhỏ hơn rất nhiều, bởi vì tốc độ chạy quá nhanh mà lúc lướt qua cây cối phát ra âm thanh vèo vèo, một khắc này cảm giác như mình đang xuyên qua thời gian vậy.
Địa hình nơi này hoàn toàn xa lạ, đối với Thẩm Lãnh bọn họ mà nói là như thế, đối với người của Sát Kỳ doanh Cầu Lập mà nói cũng như thế, chạy trong rừng rậm u ám giống như không gian cũng hỗn loạn.