Binh sĩ của Sát Kỳ doanh Cầu Lập giống như đàn kiến đông nghịt bò lên chỗ cao trước trận mưa lớn. Đoạn đường gần đến đỉnh núi ngược lại không dốc đứng như phía trước, nhưng đá ẩn trong cây thấp cùng bụi rậm vẫn khiến tốc độ của người Cầu Lập không thể nhanh nổi, bọn họ leo lên phía trước, ngẩng đầu lên, trong ánh mắt mỗi người đều là hung quang. Đây là lần đầu tiên trong hai ngày nay bọn họ và người Ninh ở khoảng cách gần như thế, vượt qua Dã Lộc Sơn đối diện chính là Điệu quốc, không băm nát tất cả người Ninh trên ngọn núi này thì bọn họ không có cam lòng, cả đời này cũng không cam. “Đem đầu người về hết cho ta.” Nguyên Thanh Loan sau khi tránh né một mũi tên của Thẩm Lãnh sắc mặt càng thêm âm trầm. Tiễn pháp của tướng quân người Ninh kia rất tinh chuẩn, lực độ cũng rất lớn, nhưng cũng không đến mức khiến ả phẫn nộ, ả phẫn nộ bởi đấu pháp gần giống như lưu manh của người kia, đâu có kiểu khí thế như cầu vồng khi chiến binh Đại Ninh hành quân tác chiến như lời đồn? Đây giống như một đám người đuổi theo một đám trẻ ranh, đứa trẻ ranh chạy nhanh như bay, thỉnh thoảng xoay người nhặt một viên gạch ném ra sau, cũng mặc kệ có thể ném trúng hay không, người phía sau sẽ không thể không giảm tốc độ mà né tránh, bị bị đánh đến cực ảo não kỳ. Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương