Sau khi nghỉ ngơi một nén nhang đội ngũ tiếp tục đi lên núi, Thẩm Lãnh cho Trần Nhiễm, Vương Khoát Hải dẫn đội ở giữa, phía trước có Cổ Lạc dò đường, hắn mang theo một đội mười người đi cuối cùng. Chỉ là Lâm Lạc Vũ nói gì cũng không chịu cùng Trần Nhiễm bọn họ đi ở giữa đội ngũ, luôn đi theo bên cạnh Thẩm Lãnh.

Mấy người Cổ Lạc mang theo võ nghệ không tầm thường, bọn họ đi dò đường, dọc đường đi để lại dấu vết, đội ngũ đuổi theo dấu vết đi về phía trước, khi hậu đội Thẩm Lãnh dẫn theo đi đến sẽ xóa ký hiệu, còn phân công người đi ra phương hướng khác giả vờ lơ đãng giẫm gãy một ít hoa cỏ để đánh lừa truy binh.

Chậm rãi đi về phía trước lại leo lên đại khái hơn nửa canh giờ thì trời đã hoàn toàn tối đen, Cổ Lạc mang người trở lại hội hợp cùng bọn họ. Trời tối đường nguy hiểm, càng lên cao càng dốc đứng thật sự không có cách nào tiếp tục leo lên.

“Trần Nhiễm, dẫn người bố trí một chút.”

Thẩm Lãnh chỉ về phía sau, Trần Nhiễm lập tức mang theo một đội người đi ra ngoài bố trí cạm bẫy, đi xuống dưới khoảng chừng trăm mét giấu chuông trong bụi cỏ, buộc dây thừng cùng với thủ đoạn cảnh báo đơn giản nhưng thực dụng khác.