Sông Nhã Cách, bến thuyền quan phủ.

Nguyên Thanh Loan kéo một cánh cửa ra, mùi hôi thối của thi thể trong phòng lập tức ập vào mặt ả, còn có thanh âm vo ve của ruồi bọ khiến người ta khó chịu. Ả khẽ nhíu mày, theo bản năng giơ tay lên cản mùi, nhưng tay đụng phải vết thương trên mặt, vì thế đau đến mày nhăn lại càng sâu.

Khâu lại, bôi thuốc, băng vải che đi vết sẹo, nhưng không ngăn được đau.

“Chưa qua một ngày, thi thể vẫn chưa trướng lên.” Nguyên Thanh Phong nhìn về phía những thi thể kia: “Thủ pháp giết người dứt khoát nhanh lẹ như vậy, chỉ có thể là quân nhân.”

“Người Ninh.”