Thẩm Lãnh lặng lẽ tới gần cầu tàu, kiểm tra một chút hắc tuyến đao đã buộc chắc trên lưng, sau đó thò tay ra lấy từ bên hông Trần Nhiễm một ống tên nỏ cắm lên đai lưng, hắn áp thấp tay phải xuống ra hiệu đừng hành động thiếu suy nghĩ, sau đó một mình đi đến gần phía cầu tàu. Trên cầu tàu có hai tên binh lính Cầu Lập đang nói chuyện phiếm, nói thổ ngữ của Cầu Lập, xì xà xì xồ cũng không biết đang nói những gì. Cầu Lập quốc có trên chín phần là dân bản xứ, một phần có liên quan tới người Sở trước đây từ trung nguyên xuôi nam đến tận đây, trải qua liên hôn thông hôn cùng dân bản xứ mấy trăm năm đã không có bao nhiêu khác biệt, nhưng từ phương thức nói chuyện của bọn họ vẫn có thể phán đoán đơn giản. Dân bản xứ Cầu Lập vẫn quen dùng ngôn ngữ của bọn họ, nhưng người Sở hoặc là nói hậu đại của người Sở dùng tiếng trung nguyên trao đổi hàng ngày. Thẩm Lãnh từ trong nước lặng lẽ tới gần cầu tàu, thò đầu ra nhìn nhìn, hai người kia mặt đối mặt nói chuyện không ai chú ý đến dưới chân, hắn từ từ đứng lên túm lấy mắt cá chân của một trong hai người đó bất ngờ kéo mạnh, người nọ đứng không vững ngã sấp xuống, theo bản năng nhào lên người đồng bạn. Thẩm Lãnh mượn lực kéo từ trong nước đi lên, tay phải rút một mũi tên nỏ ra đâm vào huyệt Thái Dương của một trong hai người này, bàn tay vỗ mạnh lên phần còn lộ ra ngoài, mũi tên liền tiến vào trong. Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương