Lão thuyền phu phụ trách dẫn đội là thân tín của Thi Đông Thành, mấy năm nay Thi Đông Thành đi lại từ Điệu quốc đến Đại Ninh đều là ông ta điều khiển thuyền. Lâm Lạc Vũ gọi ông ta là Ngư gia, cũng là không biết tên thật của lão nhân là gì.
Mối quan hệ của Cầu Lập quốc và Điệu quốc cũng không tốt. Điệu quốc nói về cương vực thì còn lớn hơn Cầu Lập một chút, chỉ là quan văn trong triều quyền lợi quá nặng, khi chiến tranh, tướng quân lãnh binh còn phải nhìn sắc mặt giám quân mà làm việc, mà giám quân phần lớn là thư sinh văn nhược, không mấy người thật sự có kinh nghiệm chiến tranh. Nhưng hoàng đế Điệu quốc luôn lo lắng không có quan văn giám thị thì võ tướng sẽ mưu phản, cho nên việc quân vụ từ trước vẫn hỗn loạn.
Lúc trước Nguyên Thanh Loan có thể đánh cho quân đội Điệu quốc chật vật thê thảm, không phải không có liên quan đến chuyện này.
Người Cầu Lập dã man hơn, hung hãn hơn, bọn họ tôn sùng vũ lực, ngay cả Đại Ninh còn xem thường huống chi là Điệu quốc? Nhưng cũng may Điệu quốc tuy đánh giặc không được nhưng quốc lực thì tốt, hai nước liền giằng co nhau, Điệu quốc và Cầu Lập gần như khai chiến hàng năm, mười trận cũng phải có 7-8 lần thua, thắng một lần bất kể là thắng lớn hay thắng nhỏ trong nước đều sẽ giăng đèn kết hoa chiêng trống vang trời, dễ dàng thỏa mãn như vậy.
Đại Ninh phái sứ giả xa độ trùng dương đến Điệu quốc chính là Thi Đông Thành ở giữa xoay vần mới có thể thành hàng. Lần này Thẩm Lãnh dẫn binh mượn đường từ Điệu quốc đi Nam Lý, đương nhiên Thi Đông Thành cũng sẽ tận hết sức lực. Theo lý mà nói biện pháp ổn thỏa nhất là vòng qua Cầu Lập đi Điệu quốc, nhưng trên biển như vậy phải đi thêm mười ngày, còn phải đi ngang qua cả Điệu quốc, còn phải đi thêm hơn mười ngày, ai có thể cam đoan người bị Nam Lý quốc bắt giữ còn sống?