Sau khi ngủ dậy Thẩm Lãnh cảm thấy đầu còn hơi đau, rốt cuộc đêm hôm qua đã uống bao nhiêu rượu cũng không mấy phần ấn tượng, đại khái còn nhớ ngày hôm qua đã làm gì, nhưng rất nhiều chi tiết đã còn nhớ không ra, cho nên hắn sai thân binh gọi Trần Nhiễm đến muốn hỏi thử rốt cuộc đêm qua mình thất thố cỡ nào. Lúc Trần Nhiễm vào ánh mắt cũng có chút oán khí, Thẩm Lãnh xoa xoa đầu lông mày: “Ánh mắt u oán này của ngươi giống như hôm qua ta uống say rồi làm gì ngươi vậy.” Trần Nhiễm trừng mắt lườm hắn một cái: “Ta thà để ngươi làm gì ta còn hơn, cũng đỡ cho ta phải chạy đi xa như vậy xử lý tàn cục cho ngươi.” Sau khi nói xong cảm thấy mình nói câu này có chút không đúng, lại phì một tiếng. “Ta đã làm gì?” Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương