Ban đêm ở vùng sông nước phía nam yên tĩnh hơn phương bắc một chút, tính thời gian tuy rằng đã qua lập xuân nhưng phương bắc vẫn băng thiên tuyết địa, hiện giờ ở bắc cương chỗ Mạnh Trường An một trận tuyết rơi có thể mấy ngày mấy đêm không ngừng, tiếng gió bắc rít gào giống như chiến binh thổi tù và, mà ban đêm ở trấn nhỏ Bình Việt yên tĩnh như một mỹ nhân say ngủ, làm cho người ta cảm thấy nhẹ nhàng hôn lên trán nàng cũng sẽ đánh thức nàng, đó là cái tội.
Phần lớn các bách tính trong trấn nhỏ đều đã ngủ, ban đêm trăng sáng sao thưa gió mát dễ chịu đắp chăn mà ngủ, nghĩ thôi đã có mộng đẹp cỡ nào.
Trương Bách Hạc ngồi trong viện nhìn lên bầu trời xuất thần, y đang nghĩ nếu ngày mai sau khi giết Thẩm Lãnh liệu có một chút hụt hẫng hay không? Sau đó nghĩ đến gã tên Mạnh Trường An kia còn sống sờ sờ , tương lai của mình vẫn sẽ không tịch mịch.
Vân Tỉnh cũng không ngủ, hắn ta ngồi trong phòng uống rượu, đã căn dặn bọn thủ hạ đừng quấy rầy mình, mà chủ nhân trước đây của căn nhà này sau khi cầm mười lượng bạc của hắn ta cũng rất biết điều đi sang nhà ngang nghỉ ngơi, nhường nhà chính cho hắn ta. Rượu là rượu gạo lức của chủ hộ, uống vào mùi vị trong ngọt có đắng.
Hắn ta phải suy nghĩ nhiều chuyện hơn Trương Bách Hạc, dù sao thì một người chỉ muốn thăng chức thật nhanh, một người muốn quân lâm thiên hạ, người ngủ, người không ngủ đều có mộng đẹp, đây có thể chính là hiện thế an ổn.