Trong nhà Trang Ung, ba cô nương trẻ tuổi xinh đẹp đều ở trong phòng bếp làm việc cười nói ríu rít giống như mấy con chim sẻ đang vui vẻ vậy. Trong phòng khách chỉ còn lại ba nam nhân Trang Ung, Thẩm tiên sinh và Thẩm Lãnh, nhìn giống như rảnh rỗi thưởng trà. Hai lão nam nhân đang nói chuyện về những chủ đề về phương diện dưỡng sinh, Thẩm Lãnh cảm thấy mình không nên gia nhập vào, kiêu ngạo. “Lần này đi Nam Lý…” Cuối cùng Trang Ung vẫn chuyển đề tài đến chuyện nên nói, ông liếc nhìn Thẩm Lãnh một cái: “Về lý trí thì ta không nên để ngươi đi, về tình riêng mà nói, ta và Thẩm Tiểu Tùng là bằng hữu, ngươi coi như con cháu của ta, ta cũng thích Trà Nhi, vì thế nên để ngươi an ổn ở lại Nha Thành.” Ông liếc nhìn Thẩm tiên sinh giống như trưng cầu ý kiến, sau đó lại nhìn sang Thẩm Lãnh: “Nhưng cuối cùng ta vẫn quyết định để ngươi đi, có lẽ ngươi hiểu ý ta.” Trang Ung hy vọng Thẩm Lãnh hiểu, nếu hắn có thể cứu được người về, cho dù không cứu được về nhưng dũng cảm đi, vậy thì bản thân chuyện này cũng có ý nghĩa lớn hơn nhiều so với việc Mạnh Trường An đưa mấy trăm bách tính tộc Lang Quyết từ trong tay người Hắc Vũ về. Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương