Trà gia là một người học rất nhiều rất nhiều thứ nhưng vẫn đơn thuần, nàng quen biết Trang Nhược Dung cho nên sẽ chào hỏi rất chân thành, cười tươi rói, nàng không biết Lâm Lạc Vũ, nhưng cũng không cảm thấy Lâm Lạc Vũ là sự uy hiếp gì... Nàng thậm chí không có nghĩ đến phương diện đó, nàng trợn mắt nhìn Thẩm Lãnh một cái chỉ là trừng mắt chơi, dù sao cũng là người nhà mình, từ trong xương tủy nàng đã không tin, cũng chưa từng nghĩ Thẩm Lãnh sẽ thích nữ hài tử khác, giống như nàng biết Thẩm Lãnh cũng sẽ không nghĩ liệu nàng có thích nam hài tử khác hay không. Cho nên khi Lâm Lạc Vũ cảm thấy trong ánh mắt tiểu cô nương kia nhìn mình ngay cả một chút cảnh giác và địch ý cũng không có thì trong lòng chút cảm giác thất bại, mình lại không uy hiếp như vậy sao? Nàng ta nào đâu biết, Trà gia cảm thấy ai cũng không phải uy hiếp. “Y phục thật là đẹp.” Ánh mắt Trà gia lóe sáng, bởi vì y phục trên người Lâm Lạc Vũ quả thật rất đẹp, không phải váy, nhưng có một kiểu anh khí đặc biệt của nữ hài tử. Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương