Lâm Lạc Vũ xác định mình không phải thích cái gã thoạt nhìn có chút ấu trĩ này, tương đối mà nói, có một nam nhân thành thục ổn trọng hơn, cũng giàu có hơn, nắm giữ trong tay sức mạnh cường đại hơn theo đuổi nàng ta đâu chỉ một năm hai năm mà nàng ta còn chưa mở lòng, càng huống chi, nàng ta vẫn thích nam nhân đó một chút.
Nhưng hắn ta có gia đình, thê tử của hắn ta rất ôn hòa dịu dàng, không xinh đẹp, không có tài năng gì, cho nên rất bình thường.
So với Lâm Lạc Vũ, nữ nhân đó thật sự có thể nói là không có điểm nào bằng, luận dung mạo tài học võ nghệ, Lâm Lạc Vũ đều mạnh hơn nàng ta rất nhiều, cho nên Lâm Lạc Vũ không muốn tranh giành gì cả, đó là ức hiếp người.
Nữ nhân đó không nên có hôn nhân không hoàn mỹ, nàng ta tuy bình thường, nhưng nàng ta thiện lương, người thiện lương không nên bị ức hiếp.
Lâm Lạc Vũ xác định nếu mình gật đầu một cái, nam nhân đó sẽ lập tức rời bỏ thê tử của hắn ta tới tìm mình, nhưng cả đời nàng ta cũng sẽ không gật đầu, cho nên nàng ta thích câu nói đó của Thẩm Lãnh... Trong lòng mỗi người đều có một đường kẻ, nếu ngươi không ngừng hạ thấp vị trí của đường kẻ này, như vậy thì một ngày nào đó ngươi sẽ không quan tâm đến gì cả.