Chuyện phản quân huyện Khảm, Thẩm Lãnh nghĩ cũng chưa từng suy nghĩ, đó vốn không phải là chuyện hắn nên suy nghĩ, đó là chuyện của tướng quân chiến binh Dậu Tự doanh Diệp Cảnh Thiên, là chuyện của đạo thừa Bạch Quy Nam, là chuyện của đạo phủ Diệp Khai Thái, thế nhưng những người không có liên quan đến hắn giờ này khắc này lại thèm muốn đầu của hắn, có người nghĩ làm như thế nào lấy cái đầu này xuống, có người nghĩ làm như thế nào giữ được cái đầu này. Đại Ninh rất lớn, lớn đến mức không có khả năng có một người dùng cả đời để khắp đế quốc này. Đại Ninh rất nhỏ, nhỏ đến mức luôn dính líu đến cùng một đám người ở trong các trường hợp khác nhau. Thẩm Lãnh đã lựa ra binh lính của hắn, Trang Ung chống đỡ áp lực của Diệp Khai Thái giao chuyện đi Nam Lý quốc cho hắn, thật ra không có gì hơn hai chữ kia... Thiên vị. Trên chiến trường giành công lao trước giờ sẽ không có bằng phẳng bình ổn, thứ giành được trong hiểm ác mới là tiền đồ như gấm mà người khác tích lũy cả đời cũng không được, chính như ở bắc cương Mạnh Trường An mang theo thám báo của gã ra ra vào vào trong cương vực của người Hắc Vũ, có lần nào không phải là sống còn? Thật muốn nói đến hung hiểm, tuỳ tiện chọn một lần Mạnh Trường An tiến vào Hắc Vũ mức độ hung hiểm cũng không kém gì so với Thẩm Lãnh đi Nam Lý quốc. Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương