Trương Bách Hạc cảm thấy mình sống hết sức bí bách, dù cho nhờ may làm việc dưới trướng Thạch Phá Đang nhận được chức vị tương đối mà nói coi như cũng có chút thực quyền, nhưng vẫn còn kém xa mong muốn của y. Y cảm thấy tài học của mình không thua đại học sĩ Mộc Chiêu Đồng, tương lai thành tựu cũng chưa chắc thua lão ta, chỉ là hai người xuất thân chênh lệch quá lớn mà thôi. Bất kể là tướng quân Ất Tử doanh Bạch Thượng Niên hay là tướng quân lang viên Thạch Phá Đang hiện tại, theo y thấy đều là bước đệm trên con đường tiến giai trong cuộc đời mình, chỉ là thời vận của mình thực sự hơi quá kém, người khác cả đời gặp được không ít quý nhân, còn y toàn gặp phải tai tinh của mình, ví dụ như tên Thẩm Lãnh kia. Trong thành Trường An mình đã gặp Mạnh Trường An, cái tên kia đã hủy tiền đồ của mình, sau đó chính là Thẩm Lãnh, gần như dồn mình đến tuyệt lộ, bản thân y cho là như vậy. Cho nên dù cho Thạch Phá Đang không quá kiên quyết giết Thẩm Lãnh, y cũng muốn giết Thẩm Lãnh, rất kiên quyết. Nhưng với khả năng của y hiện tại mà đi giết chết một tướng quân thủy sư chính ngũ phẩm hiển nhiên không quá thực tế, trong tay quả thật không có quá nhiều quân bài có thể, suy trước nghĩ sau, vẫn là biện pháp ấy... Mượn tay người ngoài. Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương