Có câu chuyện của những người một ngày sẽ kết thúc, có câu chuyện của những người phải lâu như cả đời.

Chuyện của đôi nam nữ trong thành Trường An ấy Thẩm Lãnh không nhìn thấy cũng không cảm nhận được, hắn nghĩ mình chỉ là một người trẻ tuổi cần cù chịu khó hiếu học và có nghị lực kiên trì, càng có thiên phú cùng với tất cả phẩm chất tốt đẹp, không phải thần, điều chính yếu nhất là sau khi làn da bị mặt trời vùng biển phơi đen một chút hắn cảm thấy mình càng đẹp trai hơn, nhưng mà ở thời đại này, phần lớn nữ hài ngây thơ nghĩ nam nhân đẹp trai là tô son điểm phấn, môi hồng răng trắng, yếu ớt ẻo lả.

Cho nên hắn cảm thấy Trà gia thật là có con mắt nhìn.

Hắn làm một cái ghế mây cho Trà gia, phát hiện ban công của khách điếm này không thích hợp để đặt cái ghế mây này, vì thế ra ngoài đi dạo một vòng.

Nha Thành địa thế rất cao, phía dưới một bên tường thành dựa vào biển là vách đá cao ít nhất 20-30 mét, tuy rằng lồi lõm không đồng đều nhưng muốn leo lên cũng rất khó, cho nên nếu muốn tấn công nơi này đến chỉ có thể theo đại lộ tiến công cổng chính. Dù vậy mỗi khi người Cầu Lập tiến công là người Lâm sẽ bỏ thành chạy trốn đợi cho người Cầu Lập đi rồi mới chật vật trở lại, có thể thấy được yếu ớt cỡ nào.