Tứ Mao Trai.

Hoàng đế tâm trạng rất tốt, vô cùng tốt, nam cương đại thắng là tin tức tốt nhất nhận được trong khoảng thời gian gần đây, đương nhiên tin tức nhận được trong khoảng thời gian này cũng đều là tốt, nhưng bất luận như thế nào, chuyện thủy sư đại thắng chung quy cũng có thể làm cho những người lúc trước phản đối việc thành lập thủy sư phải câm miệng, cũng không phụ sự hữu cầu tất ứng của bệ hạ đối với thủy sư, giống như là con trai đã có xa gần thân sơ, mấy năm nay bệ hạ đối với thủy sư càng giống như đối với con trai ruột.

“Trang Ung nói lần này đánh rất ác, nhưng người Cầu Lập vẫn chưa sợ.”

Hoàng đế nhìn sang lão viện trưởng cuộn tròn trên ghế, cảm thấy gần đây lão viện trưởng càng ngày càng rúc mình ở một chỗ rất nhỏ, sau đó dùng chăn lông thật dày quấn chặt mình, giống như lão luôn sợ lạnh như vậy, vì thế hoàng đế có chút đau lòng, năm tháng là kẻ thù của mọi người, và còn không thể ngăn cản được.

“Nếu người Cầu Lập dễ dàng sợ như vậy mới lạ.” Lão viện trưởng hai tay đang bưng một chén trà nóng, cúi đầu nhìn nhiệt khí nói thì thào: “Trang Ung nắm bắt thời cơ tốt, lúc hắn ở bắc cương chính là người giỏi lợi dụng sơ hở của kẻ thù nhất. Bệ hạ nắm giữ trong tay một đám tướng tài lãnh binh tác chiến quyết thắng thiên lý, nhưng nếu phân chia ra thì cũng có thể chia làm hai kiểu, kiểu thứ nhất là dựa vào bản thân mà đánh ra cơ hội, giao chiến chính diện, không hề sợ hãi, đám người như Thạch Nguyên Hùng, Thiết Lưu Lê, Bùi Đình Sơn, đều như thế.”