Cách Nha Thành một trăm hai mươi dặm về hướng đông có một thôn nhỏ gọi là thôn Tô Vu, trong thôn chỉ có bốn năm trăm nhân khẩu đều sống bằng nghề bắt cá. Những ngư dân này không thể nói là hàm hậu ngoan ngoãn cỡ nào, có người đi đường muốn mua chút hải sản, bọn họ hơn phân nửa cũng sẽ thiếu cân bớt xén, nhưng bọn họ không đáng chết.

Hiện giờ người trong thôn đều bị xua đuổi vào hộ gia đình lớn nhất, hộ này là nhà giàu nhất trong thôn, có một phần ba thuyền đánh cá trong thôn là của hắn ta, không ít thôn dân thuê thuyền của hắn ta để dùng, nhưng thuyền thông thường tương đối nhỏ, chỉ có thể đánh bắt ở gần bờ, cũng mặc kệ thu hoạch ngư dân như thế nào, thu hoạch của hắn ta vẫn luôn không tồi.

Mấy trăm binh sĩ thủy sư Cầu Lập giống như dã thú xua người vào trong viện, binh lính vây thành một vòng, nhưng không vội động thủ giết người.

Cửa bị người từ bên trong kéo ra kêu két một tiếng, Nguyên Thanh Phong mặc một thân y phục vải thô cất bước đi tới đứng ở cửa nhìn một vòng ánh mắt có chút ngạo nghễ. Tên phú hộ kia nhìn thấy Nguyên Thanh Phong vội vàng xua tay: “Đừng ra ngoài...”

Những binh lính Cầu Lập vây quanh kia đồng loạt khom người: “Bái kiến đại tướng quân!”