Sự bình tĩnh của Thẩm Lãnh và sự kích động thái quá của Đỗ Xuyên Bắc tạo thành đối lập rõ, đều là người trẻ tuổi nên có sự lý giải về hai chữ tôn nghiêm không khác nhau mấy, nhưng mà chính bởi vì như thế mới có một người bình tĩnh một người quá kích động. Đỗ Xuyên Bắc nhìn chằm chằm vào Thẩm Lãnh, màu đỏ ngầu trong cặp mắt kia giống như tàn sát ngàn vạn người có thể hội tụ mà thành. Nhưng hiện tại người y muốn giết, chỉ là bản thân y. Trong khoảnh khắc vừa rồi đó điều duy nhất y nghĩ đến là mình chết trong tay người trẻ tuổi này còn có tôn nghiêm hơn chết dưới chế tài luật pháp Đại Ninh nhiều, nghĩ đến bộ dạng bi thương của mình là y liền không chịu được, khổ nỗi Thẩm Lãnh căn bản là không có ý định để cho y chết có thể diện. Cho nên y vẫn không bằng Tô Tầm Kiếm, Thẩm Lãnh nhặt cánh tay bị chặt đứt của Tô Tầm Kiếm lên đặt ở bên cạnh hắn ta, nói bốn chữ chết có thể diện. Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương