Nam nhân trung niên cầm kiếm đi đến, dáng vẻ bình thường đến mức nào đi chăng nữa thì khi trong tay y có kiếm liền trở nên bất phàm.

Thẩm Lãnh vẫn đang thở dốc, một người nhìn đã có vẻ rất mệt giao thủ với một người đã quan sát hắn rất lâu và còn có thực lực siêu quần, dường như mới bắt đầu đã không có phần thắng. Vậy nhưng Thẩm Lãnh tâm lớn, trước giờ đều tâm lớn như vậy, theo hắn thấy nếu võ giả trên đời chia thành mười cấp, mình chính là 10.

Nếu luận võ nghệ, cho đến hiện tại hắn chỉ phục có một người, đó chính là Sở Kiếm Liên.

Thẩm tiên sinh ở thời kỳ đỉnh cao có thể cường hãn hơn Thẩm Lãnh hiện tại, thậm chí cường hãn hơn nhiều, nhưng mười mấy năm phiêu linh sống khó khăn, cơ thể Thẩm tiên sinh đã không còn như trước, huống hồ trước đây lúc bị truy sát đã từng bị thương, người đả thương ông tên là Thượng Cửu Tuế.

Tiên sinh nói có hai người mà ông ấy cảm thấy mình nhất định không đánh thắng được, một người là Sở Kiếm Liên, một người là Thượng Cửu Tuế. Chẳng qua là hai người này đều là xuất chúng trong xuất chúng, muốn khiến bọn họ xuất thủ phải xem cơ duyên, vạn kim khó mua được ý vui của bọn họ.