Thẩm Lãnh đứng lên nhìn về phía thư sinh đang đi đến kia, từ từ điều chỉnh nhịp thở của mình, hắn đã đánh rất lâu, từ vào cửa đã bắt đầu đánh, một mình hắn đánh ngục tất cả những thầy thuốc và tiểu nhị trong tiền đường, sau đó qua giếng trời, trong giếng trời có hai mươi lăm tên sát thủ, đều là sát thủ có thể đứng trong nhóm ba mươi ở Phong Văn Đường, con người chung quy cũng sẽ có lúc mệt mỏi, nhưng Thẩm Lãnh cũng không nghĩ mình sẽ không chống đỡ được.

Nếu có ý sợ hãi thì sẽ không bỏ lại Thẩm tiên sinh, bỏ lại Hắc Nhãn chính bọn họ mà đến một mình.

Trên thế giới này có một cô nương tên là Thẩm Trà Nhan, là tín niệm của Thẩm Lãnh.

Trên thế giới này ai làm hại nàng, Thẩm Lãnh chỉ có một chuyện muốn làm.

Ngày ấy con trên đường dưới chân núi Trà gia ôm Phá Giáp đứng hứng gió trông chừng cho Thẩm Lãnh một đêm, chỉ là muốn để cho hắn ngủ thêm một lát.