Lâm Lạc Vũ vốn đã muốn đứng ngoài cuộc thờ ơ đứng nhìn, nhưng nữ hài tử đột nhiên xuất hiện kia có chút ngang ngược kéo nàng ta vào trong vũng nước đục này, cho nên nàng ta cảm thấy có chút kỳ quái, nữ hài tử này là ai?

Đúng lúc này nam tử đứng trên lầu hai kia hiển nhiên rất tức giận, từ lầu hai nhẹ nhàng phi thân xuống đứng trước mặt thiếu nữ kia: “Anh Phú, quay về!”

Thiếu nữ không nghe.

“Huynh là vì nữ nhân này mà mặt nhăn mày nhó, cũng vì nữ nhân này mà không chịu quan tâm đến muội, muội có chỗ nào kém ả ta? Nhị ca, nữ nhân này chính là tai tinh của huynh, ả ta là người của phiếu hào Dương Thái, ả ta tiếp cận huynh chính là để làm hại huynh, huynh hãy tin muội, muội sẽ không nhìn lầm sự độc địa trong ánh mắt của nữ nhân này.”

Lâm Lạc Vũ cảm thấy có chút thú vị nhưng cũng không lên tiếng, bởi vì nàng ta không cảm thấy lời tiểu cô nương này nói có mấy phần không đúng, tuy rằng về mặt dùng từ khiến nàng ta cảm thấy hơi không thích, nhưng nếu đông chủ của Phong Văn Đường cứ chết như vậy, quả thật nàng ta cũng cảm thấy là một chuyện đáng vui vẻ.