Chưởng quầy bước ngang một bước ngăn Thẩm Lãnh lại, ông ta cũng không cảm thấy cọ mặt là chuyện gì đáng sợ, cho dù vẻ mặt của Thẩm Lãnh nhìn có vẻ rất nghiêm túc. Nhất là không lâu sau nhìn thấy ánh mắt Thẩm Lãnh lóe lên một cái thì ông ta càng cảm thấy đối phương chẳng qua là một kẻ thấp kém, hù dọa người mà thôi, hơn nữa lời thoại hù dọa người khác dường như cũng không có gì ghê gớm, cọ mặt... Ha ha. Ông ta nào đâu biết ánh mắt Thẩm Lãnh lóe lên một cái là đang kiểm điểm bản thân, sau này nhất định phải khiến việc cọ mặt trở nên nổi tiếng, nếu không ngươi xem, chẳng có ai sợ cả, thật vô vị. Thẩm Lãnh đang nghiêm túc suy nghĩ làm thế nào để chuyện này trở nên càng sôi trào hơn nữa, nhưng đối phương lại tưởng là hắn đang phô trương thanh thế. Thẩm Lãnh bỗng nhiên nhìn về phía Lâm Lạc Vũ hỏi: “Có phải là ta không thể động tay không?” Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương