Lâm Lạc Vũ có chút khó hiểu, người này dựa vào cái gì mà nghĩ mình giá trị ba vạn lượng. Nghe đồn ở Đại Ninh phương bắc có một vị Sở tiên sinh được vinh danh là thiên hạ đệ nhất kiếm thuật rời nhà tranh vào hồng trần, giết người chào giá hai vạn hai, đây chính là thiên hạ đệ nhất trên kiếm pháp.

“Ta biết ngươi đang nghĩ gì.” Thẩm Lãnh nhìn Lâm Lạc Vũ rất nghiêm túc nói: “Ngươi nghĩ ta không đáng giá ba vạn lượng đúng không?”

Lâm Lạc Vũ hơi xấu hổ: “Không phải, đại nhân hiểu lầm rồi.”

“Dẫn đường đi.” Thẩm Lãnh đứng dậy sửa sang lại y phục của mình một chút, giơ tay ra cái bọc dài hẹp kia đeo lên trên người: “Ba vạn lượng, là giá của ta hiện tại.”

Lâm Lạc Vũ vốn định nhấc chân ra liền đứng khựng lại, trong lòng thoáng giật mình.