Phiếu hào Dương Thái là một rất chỗ đặc thù, ở Đại Ninh phiếu hào Dương Thái là phiếu hào lớn thứ hai, ở Lâm Việt cũng thế, đông chủ của phiếu hào Dương Thái dường như vĩnh viễn cũng không muốn đưa việc kinh doanh của phiếu hào lên thứ nhất.
Sau khi Lâm Việt quốc diệt quốc, phiếu hào vốn đứng thứ nhất bị Đại Ninh tịch biên đến mức trực tiếp đóng cửa, không bởi vì điều khác, chỉ là bởi vì đó là phiếu hào của triều đình Lâm Việt, không tịch biên ngươi thì tịch biên ai? Mà phiếu hào Dương Thái vẫn sống sót, cẩn thận dè dặt, khúm núm, nghe đồn là đông chủ thần thần bí bí kia đã nộp cho Đại Ninh một số lớn bạc mới coi như giữ được phân hiệu của phiếu hào bên Lâm Việt này, mặc kệ nói thế nào thì dù sao cũng là bảo vệ được.
Nếu nói thành lớn nhất bên Bình Việt đạo này tất nhiên là thành Thi Ân, quốc đô của Lâm Việt cũ, thành thị quy mô to lớn, thành phòng kiên cố.
Nhưng nếu nói thành đẹp nhất phải kể đến Xuyên Châu, cả thành Xuyên Châu dựa vào núi Xuyên mà xây, chằng chịt mà không hỗn độn, nhấp nhô lên xuống, như quỷ phủ thần công. Tên đường cái đi Xuyên Châu ngươi vĩnh viễn cũng không biết mình ở chỗ rất cao, chỉ cảm giác mình đang đất bằng phẳng, kiến trúc hai bên đường cái tuỳ tiện đi lên một nhà nhìn ra bên ngoài ngoài hoặc ngoài cửa sổ chính là vách núi cheo leo.
Xuyên Châu nằm ở vị trí cách huyện Nha Thành khoảng hơn bốn trăm dặm về phía tây bắc, tuy sơn thành hiểm trở nhưng đây cũng là nơi tập hợp thương mậu lớn nhất Lâm Việt. Lúc ban đầu là một người Xuyên Châu bất ngờ quen biết thương nhân buôn bán hải vận, cảm thấy đó là một thời cơ buôn bán, vì thế đã mua một cửa tiệm kích thước không lớn tại Xuyên Châu, chuyên môn thu hàng hóa hải ngoại, không bao lâu việc kinh doanh đã làm càng lúc càng lớn. Người Lâm Việt cũng không nghèo, cảm giác mới mẻ đối với hàng hóa hải ngoại thúc đẩy bọn họ mỗi khi hàng mới tới đều sẽ đi xem một lần.