Trên người Trà gia có thương tích, trên vai có một chỗ, y phục bị cắt rách một đường, máu nhuộm đỏ cả y phục, nhưng hung hiểm nhất không phải chỗ chảy máu trên vai này, mà ở vị trí tim bên ngực trái của nàng. Trên y phục ngay trên trái tim có một lỗ nhỏ, rất nhỏ, nếu không nhìn kỹ cũng sẽ không phát hiện. Lúc ấy thanh kiếm kia chỉ là mũi kiếm đâm xuyên qua y phục của nàng, để lại một chấm nhỏ trên da thịt ở vị trí ngay tim nàng, thậm chí ngay cả da thịt cũng không đâm rách.

“Ta chỉ nhanh hơn hắn một chút.”

Lúc Trà gia nói với Thẩm Lãnh những điều này sắc mặt bình tĩnh, thậm chí còn có một chút đắc ý.

Thẩm Lãnh: “Ta xem thử!”

Sắc mặt hắn trắng đến dọa người.