Thẩm Lãnh chỉ có hơn mười chiếc thuyền, là tướng quân thủy sư nên thuyền gần như chính là mọi thứ đối với hắn, nhưng vào lúc này hắn không chút do dự hạ lệnh cho Vạn Quân lao tới đụng vào kỳ hạm Long Nha của kẻ thù. Long Nha của Nguyên Thanh Phong là một con thuyền có thể so sánh ngang hàng với kỳ hạm Thần Uy của Trang Ung, chiều dài hơn trăm mét, đi lại trên biển giống như một yêu thú khổng lồ khiến người khác sợ hãi.
Tuy nhiên lại bị Vạn Quân chặn ngang đụng gãy, tuy không gãy nhưng cũng không ngăn cản được thuyền bắt đầu nghiêng về một bên. Người Cầu Lập trên thuyền Long Nha kêu gào thảm thiết lăn xuống dưới, bọn họ liều mạng muốn túm lấy thứ gì đó để cho mình không rớt xuống, nhưng theo thân thuyền càng lúc càng nghiêng nặng, bọn họ vẫn lần lượt rơi xuống biển. Long Nha chìm xuống nước lôi theo không ít người xuống cùng, còn có rất nhiều người trước đó không ở trên boong thuyền mà là ở trong khoang thuyền, bọn họ ngay cả chạy trốn cũng không kịp.
Thuyền của Thẩm Lãnh nhắm chính xác mới đâm tới, đầu thuyền là đụng vào phần giữa hoặc là đầu thuyền của đối phương. Tuy rằng chiến thuyền của Thẩm Lãnh cũng có mấy chiếc bắt đầu ngập nước bởi vì tổn hại nặng, nhưng các binh sĩ đã sớm chuẩn bị kỹ càng, đây vốn là một phần trong kế hoạch đã được sắp xếp trước từ trước, cho nên bọn họ cố gắng hết sức khống chế sự lo sợ trong lòng mình, hạ khoái thuyền Con Rết ở hai bên xuống, tuy thuyền lớn đã chìm rồi, nhưng gần như binh sĩ đều đã rút lui.
Người Cầu Lập quay cuồng trong nước biển giống như sủi cảo trong nồi nước sôi, trôi nổi dập dềnh, kỹ năng bơi của những người này cũng không tệ, dù sao bọn họ cũng tiếp xúc với biển rộng quanh năm, nhưng ai sẽ cho bọn họ cơ hội để bọn họ đường hoàng bơi vào bờ?
“Bắn!”