Thân là một đại tướng quân lãnh binh, lý trí nói cho Nguyên Thanh Phong biết chuyện nên làm lúc này chính là lập tức rút hạm đội khỏi cảng thuyền, về phần hơn một vạn binh lính đã đổ bộ lên bờ gã ta nên từ bỏ mới đúng. Nhưng chính vì gã ta là một đại tướng quân lãnh binh nếu vứt bỏ nhiều thủ hạ như vậy, gã ta biết rõ sau này quân lệnh của mình sẽ bị nghi ngờ thành ra dạng gì, khi binh lính của gã ta nhìn mình sẽ là ánh mắt gì. Gã ta không có tình cảm gì đáng nói với binh lính của mình, nhưng gã ta quý trọng binh quyền khó mà có được của bản thân mình. Một khi gã ta cứ vứt bỏ binh lính của mình như vậy, ở trong triều đình Cầu Lập quốc gã ta tất nhiên sẽ bị công kích, những người ghen ghét gã ta thống lĩnh thủy sư sẽ nhào tới đàn áp gã ta không tha, lần lượt từng cái mồm khéo léo kia sẽ trở thành những lưỡi dao sắc bén cắt từng nhát lên người gã ta. Diện tích lãnh thổ của Cầu Lập quốc không rộng lớn như Đại Ninh, dân số cũng không thể tính bằng trăm triệu như Đại Ninh, tổn thất hơn một vạn quân tinh nhuệ nhất đối với Cầu Lập quốc mà nói đó là khoét mất một miếng thịt, hoàng đế Cầu Lập quốc tất nhiên sẽ rất tức giận, đến lúc đó Nguyên Thanh Phong hoàn toàn không có tự tin gã ta có thể giữ vững được trí đại tướng quân của mình hay không. Cầu Lập quốc không ổn định như Đại Ninh, chính là bởi vì là một nước nhỏ cho nên hoàng quyền quá nặng, hoàng đế xóa bỏ lục bộ thượng thư, tể tướng cũng là chuyện như cơm bữa, cho dù hoàng đế có hơi xem trọng Nguyên Thanh Phong nhưng cũng không phải là không trách phạt gã ta. “Lý Trá!” Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương