Có khoảng chừng hơn một vạn binh sĩ Cầu Lập quốc đã lên bờ, cảng thuyền Nha Thành vốn đã không lớn liền trở nên hơi chật chội, tuy rằng Nguyên Thanh Phong đã đang cực lực khống chế trật tự, nhưng thuyền quá nhiều khó tránh khỏi sẽ xuất hiện có chút không suôn sẻ, ngay lúc gã ta đã bắt đầu chuẩn bị bùng phát cơn giận thì nghe thấy tiếng tù và của người Ninh. Ở một bên cảng thuyền xuất hiện rất nhiều chiến binh Đại Ninh mặc chiến giáp màu đen, đây không phải là quân phục màu xanh đậm của thủy sư. Trước đó Nguyên Thanh Phong đã từng cẩn thận nghiên cứu quân chế và chiến thuật của chiến binh Đại Ninh, cho nên trong giây phút giơ lên thiên lý nhãn thấy rõ ràng màu đen quân phục đã biết đó là quân Ninh có lai lịch gì. “Lang viên!” Nếu như nói người Cầu Lập đánh cho người Lâm Việt sợ, thủ quân yếu kém của hải cương Lâm Việt gặp người Cầu Lập như gặp sài lang, dễ dàng sụp đổ, vậy thì lang viên nam cương của Đại Ninh đánh cho Lâm Việt không còn gì, binh lính Lâm Việt gặp lang viên như gặp hổ báo, nghe tin đã sợ mất mật. Ở một bên cảng thuyền là một khu rừng rậm, chỗ xa hơn nữa là một ngọn núi cũng không cao lớn tên là núi Song Đà, độ cao khoảng chừng trăm mét, giống như hai cái bánh màn thầu khổng lồ đặt ở đó, lang viên ẩn nấp ở ngay trong khu rừng rậm này. Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương