Khi một người chờ đợi chuyện gì đó đừng tới và tới nhanh thì dường như độ dài của đêm sẽ trở nên khác nhau rất lớn, Thẩm Lãnh cảm giác mình đã ngủ một hồi lâu, khi tỉnh dậy bầu trời bên ngoài vẫn tối đen. Hắn vươn người một cái rồi rời khỏi giường, theo thói quen tiến hành tập luyện buổi sáng, qua nhiều năm như vậy cũng chưa từng gián đoạn, bất kể mưa gió, bất kể đông hạ.
Nửa canh giờ sau bầu trời mới sáng lên, Thẩm Lãnh mang theo Trần Nhiễm bọn họ ra khỏi thành trở về cảng thuyền Nha Thành, tắm rửa thay y phục mặc giáp trụ, áp giải một tên thám báo người Cầu Lập trong số đó lên chiến thuyền, hạm đội rời khỏi cảng thuyền hướng tới Vọng Hương Tiêu cách Nha Thành trăm dặm về hướng nam.
Hơn mười chiếc chiến thuyền lớn cũng là ùn ùn rẽ biển mà đi, Trần Nhiễm đứng ở bên cạnh Thẩm Lãnh hít sâu một hơi lầm bầm: “Lúc mới đến ta nghe dân bản xứ nói đừng cẩn thận ngửi mùi trong gió biển, bởi vì trong đó đều là mùi tanh tưởi.”
Thẩm Lãnh không nói một lời, chỉ nắm chặt hắc tuyến đao đeo bên hông.
Đối với ngư dân mà nói, thật ra rời bến ba mươi dặm cũng đã là nguy hiểm tứ, bọn họ thành thạo kỹ năng bơi lội đến mấy thì cũng không chế phục được biển rộng, thuyền của bọn họ lớn nhất cũng chỉ mười mấy mét, không chịu được sóng gió, không chịu được hiểm họa, nhưng mà để có thể đánh bắt được nhiều cá hơn, rất nhiều người đều sẽ mạo hiểm đi ra xa hơn. Đây cũng là đòi hỏi từ biển rộng, từ ý nghĩa nào đó mà nói đây là tham lam, mà biển rộng luôn sẽ lựa chọn kẻ tham lam mà cắn nuốt.